Một cô gái Ma Kết mạnh mẽ và cầu toàn nhưng lại bị thu hút bởi
một chàng trai Thiên Bình cá tính và vui vẻ. Liệu tình yêu của họ sẽ như
thế nào? Hãy cùng chúng tôi xem bói tình yêu của cô gái Ma Kết với chàng trai Thiên Bình nhé.
Xem bói tình yêu của cô gái Ma Kết với chàng trai Thiên Bình
Mọi chuyện chỉ bắt đầu bằng một câu nói đùa của mình với con bạn: “Hay mình cua bạn ấy nhỉ?”. Chỉ là nói đùa thôi… Thế mà buổi học sau, khi cậu bước vào lớp, mình có thể cảm thấy rất rõ trái tim mình đã lỡ một nhịp. Những thói quen xấu bắt đầu từ hôm đó. Mỗi buổi học mình đều chú ý xem cậu có đi học không. Mình bỗng hụt hẫng khi chỗ ngồi sau mình vắng bóng ai đó. Mình nắm bắt mọi cơ hội quay xuống bàn dưới chỉ để liếc mắt qua nhìn cậu, một giây thôi cũng được. Mình phấn khởi hơn mỗi khi tới buổi đi học Anh văn, bởi đó là nơi duy nhất mình có thể gặp cậu. Mình bắt đầu chăm chỉ làm bài tập về nhà, chuẩn bị bài đọc thật tốt chỉ để gây ấn tượng với ai đó. Mặc dù chưa bao giờ phải lo lắng về môn Anh văn nhưng mỗi lần đọc bài trước lớp, tim mình lại đập rộn ràng. Liệu cậu có đang nhìn mình không, có đánh giá mình không nếu mình đọc vấp dù chỉ một chỗ? Mọi chuyện trở nên ngày càng trầm trọng khi thời gian mình nghĩ về cậu ngày càng nhiều. Mình đọc tất cả về cung Thiên Bình. Và tệ hơn là mình bắt đầu tưởng tượng ra những khung cảnh lãng mạn của mình với cậu, cả những tương lai xa xôi mà chắc sẽ chẳng bao giờ xảy ra. coi boi tinh duyen
Là một Ma Kết, mình dành không ít thời gian để thận trọng suy nghĩ về cảm xúc của mình. Nó càng ngày càng trầm trọng và mất kiểm soát. Và mình ghét điều đó… Có lẽ những cảm xúc này của mình cũng là những phản ứng bình thường thôi. Bởi một Thiên Bình như cậu có thể hấp dẫn rất nhiều người. Cậu cao ráo, ưa nhìn, đã từng thi thanh lịch, gia đình tốt và còn rất chăm chỉ, học giỏi. Ở cậu có một phong cách lạnh lùng mà bao cô gái yêu thích. Nhưng mình biết, với bạn bè cậu cũng rất hài hước và ấm áp. Cậu gần như là hình tượng hoàn hảo mình tìm kiếm bấy lâu. Nhưng chúng ta chưa bao giờ là bạn. Mình không biết gì về tính cách và con người thật của cậu. Tất cả những gì mình làm là quan sát và suy diễn mà thôi. Có lẽ mình chỉ đơn giản thích vẻ ngoài của cậu… Một Ma Kết có thể yêu thích cái đẹp nhưng cái đẹp bên ngoài không bao giờ níu giữ Ma Kết lâu nếu không đi cùng cái đẹp bên trong. Vậy tại sao mình lại bị cậu thu hút nhiều tới vậy?
Đã có thời gian vì những chuyện rắc rối cá nhân mà cậu gần như bị loại ra khỏi suy nghĩ của mình. Mình đã rất vui vì điều đó. Có lẽ những gì mình đối với cậu chỉ là một phút cảm nắng thoáng qua. Và năm học cũng gần kết thúc, lớp học Anh văn cũng sẽ nghỉ sớm thôi và khả năng mình gặp lại cậu là vô cùng thấp. Đây là thời điểm để mình đẩy tất cả những cảm xúc hỗn loạn này ra khỏi đầu. Nhưng có vẻ mọi chuyện không hề dễ dàng như thế…
Cuối năm, cả khối bị chia lại lớp. Mình tự nhủ không thể nào mình và cậu cùng bị chuyển lớp và gặp nhau đâu. Bởi cuộc đời mình rất ít khi có chuyện trùng hợp như thế và mình cũng không tin vào cái gọi là “duyên số”. Ai có thể ngờ chúng ta cùng chuyển vào hai lớp mới và hai lớp này luôn học chung cùng giảng đường. Nhưng học chung giảng đường thì sao chứ? Lớp Anh văn vỏn vẹn 20 người mình còn chưa nói chuyện với cậu bao giờ nói chi cả giảng đường rộng lớn với hơn 100 người.
Mùa hè đến mở ra bao nhiêu là chuyện trùng hợp đến lạ lùng… Một trò chơi bói người yêu tương lai trên mạng lại làm mình nhớ tới cậu: “Ai sinh tháng 1 sẽ có người yêu tương lai là Thiên Bình”. Trái tim mình lại loạn nhịp. “Chỉ là trò chơi cho vui thôi. Chẳng lẽ ai sinh tháng 1 đều có người yêu là Thiên Bình à!”, mình tự trấn an bản thân. Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó… Những ngày hè rảnh rỗi đưa mình đi tìm lại những kỉ niệm thời học sinh. Và thật giật mình khi mình đọc lại bài văn tưởng tượng tương lai 20 năm của con bạn thân trong tập báo của lớp. Mình sẽ là một bác sĩ giỏi và cưới chồng ở Đà Nẵng, nó viết. Ngay lập tức hình ảnh của cậu hiện lên trong đầu mình. Không trùng hợp thế chứ! Đúng vào thời điểm này lại đọc được những dòng này! Mình lại tiếp tục tìm mọi lí do để thôi suy nghĩ về những gì đã đọc. Mình học Y ở Huế mà, làm bác sĩ là đúng rồi, hồi đó ai chả biết mình muốn làm bác sĩ. Mà Huế cũng gần Đà Nẵng, nghĩ tới việc ở đó cũng logic đấy chứ! Tất cả chỉ là ngẫu nhiên thôi, không nên suy nghĩ quá nhiều. Nhưng cái mình lo lắng đó chính là khi mọi chuyện xảy ra mình luôn nghĩ đến cậu… boi tinh yeu qua ten
Vào năm học, cứ tưởng trong giảng đường hơn 100 người kia mình sẽ khó nhìn thấy cậu. Nhưng một lần nữa, mọi suy tính của mình lại sụy đổ hoàn toàn. Dù ngồi ở chỗ nào mình cũng luôn tìm ra cậu và mình không thể ngăn bản thân nhìn về phía ấy. Mỗi lần lên facebook mình luôn xem cậu có online không, nhìn vào tên cậu thật lâu và cuối cùng không làm gì cả. Cậu như một thanh nam châm vô cùng lớn và mình chỉ là một mẩu sắt nhỏ bé bị cậu hút vào. Lực hút của cậu đối với mình thật sự quá lớn khiến mẩu sắt là mình không thể nào làm chủ bản thân. Đã vậy còn rất nhiều yếu tố ngẫu nhiên làm cho khoảng cách giữa chúng ta gần nhau hơn… Một ngày đẹp trời, mình đi học trễ. Mình chỉ còn hai sự lựa chọn: ngồi cùng con bạn thân nhưng chỗ hơi gần bảng hoặc ngồi chỗ mình thích nhưng nằm ngay sau lưng cậu. Không muốn cảm xúc trở nên trầm trọng, mình quyết định ngồi cùng con bạn thân. Nhưng không biết trời xui đất khiến thế nào cậu lại chuyển chỗ lên ngồi ngay sau mình. Thật sự đau đầu!!! Một ngày khác, cả khối đi học chính trị, không biết thế nào mình thấy cậu ngay ở cửa ra vào. Nhưng hội trường rộng thế có gặp ở cổng thì sao chứ! Nhìn bóng cậu mất hút trong dòng người đông đúc, mình cũng yên tâm hơn. Nhưng có lẽ ông trời không cho trái tim mình yên lặng lâu. Đang mãi nói chuyện với đám bạn, mình thấy bóng cậu lướt qua và ngồi trên mình vài hàng ghế, ở cái chỗ mà chỉ cần mình ngẩng đầu lên là nhìn thấy. Và thói quen xấu của mình lại được dịp tung hoành. Mình gần như không thể rời mắt khỏi cậu. Và đáng xấu hổ làm sao khi ngay cả ở góc nghiêng, ngay cả khi không nhìn được toàn bộ khuôn mặt cậu, mình vẫn cảm thấy cậu vô cùng dễ thương và mình không thể ngăn môi mình mỉm cười mỗi lần nhìn cậu.
Nếu là mình trước đây, mình đã thích những sự trùng hợp như thế, nó có một cái gì đó lãng mạn, mơ hồ rất thú vị. Nhưng một lần tổn thương đã làm cho những suy nghĩ của mình thay đổi. Mình bắt đầu sự hãi những sự trùng hợp, những điều mà mình không kiểm soát và không thể giải thích. Mình tránh mọi chỗ gần nơi cậu hay ngồi, dán mắt vào sách để không đưa mắt tìm ai đó mặc dù chẳng đọc vào chữ nào. Hành động có thể cố gắng kiềm chế nhưng làm cách nào cũng không sao kiểm soát được suy nghĩ của chính mình.
Mình ghét bản thân mình như thế, ghét bị cảm xúc chi phối. Mình muốn chạy thật xa, trốn khỏi cảm xúc cũng như những điều trùng hợp này, muốn gạt bỏ những suy nghĩ về cậu ra khỏi đầu càng sớm càng tốt. Tại sao ư? Bởi mình luôn có cảm giác rất mãnh liệt rằng cậu không phải dành cho mình. Cậu quá hoàn hảo, còn mình chỉ là một đứa con gái với vẻ ngoài bình thường, học lực bình thường, quá khó gần với những người mới quen. Cậu có lẽ sẽ không bao giờ thân với mình tới mức có thể biết được con người thật của mình trẻ con đến thế nào, tình cảm đến thế nào và yếu đuối đến thế nào. Dù có biết thì một Thiên Bình đào hoa, không dứt khoát liệu có thể có mối quan hệ lâu dài với một Ma Kết thích sự an toàn, bền vững như mình không? Bên cạnh đó, mình thật sự không biết tại sao mình lại có những cảm xúc này khi mà tính cách của cậu như thế nào mình cũng không biết. Dẫu có người nói tình yêu không cần lí do nhưng mình không tin vào tình yêu sét đánh. Tình yêu đối với mình phải bắt đầu từ những rung động nhỏ nhất trước tính cách của ai đó để rồi trở thành những tình cảm lớn tới nỗi có thể chấp nhận cả những điểm xấu của họ, yêu cả những gì mọi người không thích về họ. Vậy tình cảm của mình đối với cậu có thể gọi là “tình yêu” không? Mình nghĩ là không, ngay cả “thích” cũng không phải. Mình biết suy nghĩ như vậy rất lí trí. Tại sao mình không thể làm theo những gì mình cảm thấy mà phải suy nghĩ nhiều đến thế, sợ hãi đến thế? Nhưng cứ đâm đầu vào những chuyện mà bản thân đã biết là không có kết quả liệu có quá ngốc nghếch quá không? Là một Ma Kết, mình không cho phép bản thân làm vậy. Và trên tất cả, mình sợ bị tổn thương… Rất sợ…
Mình biết, sự cẩn trọng quá mức của mình và cả trái tim sợ hãi tổn thương của mình có thể làm lỡ mất những cơ hội quý giá. Nói không chừng cậu có thể là hạnh phúc của cuộc đời mình mà nếu bỏ lỡ sẽ không bao giờ tìm lại được. Nhưng tất cả chỉ là những khả năng mà thôi. Có hàng vạn những khả năng có thể xảy ra và không một khả năng nào là chắc chắn. Cuộc sống là như thế và có những lúc chúng ta phải chấp nhận rủi ro để bước tới những cơ hội mới. Mình không bảo thủ và cẩn trọng tới mức không chấp nhận được rủi ro. Mình có thể mạo hiểm, nhưng không phải trong chuyện tình cảm. Một Ma Kết như mình chưa bao giờ xem chuyện tình cảm là tất cả. Trong những ước muốn của mình, thành công trong học tập luôn được đặt lên hàng đầu cùng với gia đình.
Bởi vậy, Thiên Bình ơi, cậu có thể ngừng hút mình về phía cậu được không? Và trái tim Ma Kết yếu đuối của mình ơi, có thể ngừng rung động trước Thiên Bình kia không?







0 nhận xét:
Đăng nhận xét